MC Thanh Thảo giúp trẻ nhận diện, gọi tên và bộc lộ cảm xúc cùng giáo trình Kích hoạt Tư duy Ngôn ngữ
Hoạt động giao tiếp luôn được xem là vấn đề trọng tâm đối với sự phát triển của trẻ. Khi trẻ có được thành công trong việc kết nối cùng người khác, các tác động liên nhân cách sẽ giúp trẻ hình thành những hình vi mang tính xã hội, phù hợp với chuẩn mực chung và đồng thời giải quyết được nhưng nhu cầu bậc cao của chính mình. Có nhiều yếu tố tác động để khả năng giao tiếp của trẻ, một trong những yếu tố đó là việc "gọi đúng tên cảm xúc". Đây cũng là yếu tố ảnh hưởng trực tiếp để việc trẻ lựa chọn được hành vi giao tiếp phù hợp, tuy nhiên, trong giáo dục con cái, phụ huynh hầu như chưa quan tâm vấn đề này một cách đúng mực.

Việc xây dựng kiến thức về cảm xúc cho con bằng cách dạy con nhận biết, gọi tên và bộc lộ cảm xúc mà con cảm thấy cũng rất cần thiết (và có thể còn hơn thế) như những thành công về học thuật, điểm số. Trẻ em có nhiều kỹ năng cảm xúc ít gặp các vấn đề về sức khỏe tinh thần hơn. Việc đồng hành và hỗ trợ con nhận diện, gọi tên và bộc lộ cảm xúc là một cách để giảm các nguy cơ gia tăng sự lo âu, căng thẳng và một số vấn đề về cảm xúc khác sau này.
Kiến thức về cảm xúc phản ánh những gì trẻ biết và hiểu về cảm xúc. Có các kiến thức về cảm xúc sớm được thể hiện qua khả năng xác định cảm xúc dựa trên các tín hiệu, hiểu và sử dụng tên gọi cảm xúc và nhận ra tình huống nào gợi lên những cảm xúc khác nhau. Cha mẹ có thể trở thành người hỗ trợ, huấn luyện con bằng cách thúc đẩy sự hiểu biết của con về những yếu tố trên.

Học cách xác định các tín hiệu báo hiệu cách mọi người thể hiện cảm xúc khác nhau giúp con hiểu cảm xúc tốt hơn. Cha mẹ có thể dạy con nhận ra tín hiệu cảm xúc thông qua các biểu hiện trên cơ thể, Ví dụ: khuôn mặt với sự cau mày, đỏ bừng lên, giọng nói ở tông cao báo hiệu một cảm xúc cụ thể và cảm xúc đó khác với cảm giác khi con mở to đôi mắt, miệng hé mở, người hơi rướn về phía trước.
Học cách gắn từ chỉ tên gọi vào các tín hiệu cảm xúc giúp con gọi tên được cảm xúc và thể hiện chúng rõ ràng hơn. Khi con xây dựng vốn từ vựng về cảm xúc, cha mẹ có thể giúp con liên hệ các từ này với các cảm xúc khác nhau, để trẻ có thể phân biệt được sự khác nhau giữa các tên gọi cảm xúc.
Học cách nhận biết cảm xúc xuất hiện trong các tình huống khác nhau giúp con xác định những gì mà mình và những người khác đang cảm thấy và tại sao. Cha mẹ có thể giải thích giúp con hiểu những cảm xúc mà mọi người cảm thấy trong các tình huống khác nhau, những điều kích hoạt cảm xúc của họ (lời nói, hành động, người nào đó, hoàn cảnh nào đó đã kích hoạt cảm xúc của mình). Ví dụ: con có thể biết rằng A với đôi mắt đang cụp xuống vì bạn ấy cảm thấy buồn vì món đồ chơi yêu thích của mình bị hỏng hoặc buồn vì mẹ đang kể về chuyện bạn ấy hay dậy muộn trước mặt cô hàng xóm.



Những trẻ em có kiến thức cảm xúc này được trang bị tốt hơn để hiểu, đáp ứng và quản lý cảm xúc của chính mình. Các con cũng có thể diễn giải tốt hơn những cảm xúc khác của người khác và phản ứng với người khác theo những cách phù hợp hơn. Điều này đặc biệt quan trọng khi trẻ đến trường học và bắt đầu tương tác với những người mới như giáo viên và những bạn bè khác. Ví dụ: sau khi trải qua việc bố mẹ đến đón muộn, một đứa trẻ buồn bã với các kỹ năng hiểu biết về cảm xúc có thể giải thích rằng chúng đang cảm thấy buồn/sợ và tại sao. Điều này giúp những người chăm sóc dễ dàng biết cách an ủi và cùng giúp trẻ động não các giải pháp.






